Khi còn ở Huế, Trịnh Công Sơn thường ghé thăm nhà của Ngô Vũ Bích Diễm, cô gái mà ông đã viết tặng bài ca nổi tiếng "Diễm Xưa." Thời điểm ấy, Dao Ánh chỉ là cô em gái nhỏ của Diễm. Tuy nhiên, khi mối tình với Bích Diễm tan vỡ, chính Dao Ánh đã chủ động viết thư an ủi ông, bắt đầu cho một thiên tình sử qua những cánh thư.
Lá thư đầu tiên giữa họ được viết vào năm 1964, khi Trịnh Công Sơn 25 tuổi, đang dạy học ở Blao (Bảo Lộc). Ngô Vũ Dao Ánh, khi ấy mới 16 tuổi, vẫn là nữ sinh Trường Đồng Khánh. Qua những lá thư trao đổi, tình cảm giữa họ dần phát triển, và dường như mối tình này còn sâu đậm hơn cả "Diễm Xưa".

Niềm an ủi giữa miền sương lạnh
Trịnh Công Sơn sống một mình trên ngọn đồi đầy mây mù bao phủ. Những lá thư từ Dao Ánh trở thành niềm an ủi lớn lao, những người bạn đồng hành quý giá trong những ngày tháng đơn độc. Ông thậm chí đọc đi đọc lại nhiều lần những bức thư ấy, đến mức thuộc lòng từng dấu chấm, dấu phẩy và gấp chúng lại cẩn thận để dưới gối.
“Anh hơi lạ lùng là suốt những ngày lên đây anh thường nằm mơ có Ánh... Anh đã trở dậy trong sự trống vắng dai dẳng ở đây.”
— Thư ngày 2/9/1964
Nàng thơ của những bản tình ca bất hủ
Dao Ánh chính là nguồn cảm hứng giúp Trịnh Công Sơn sáng tác nhiều ca khúc bất hủ như "Tuổi Đá Buồn," "Mưa Hồng," "Còn Tuổi Nào Cho Em," "Như Cánh Vạc Bay," "Lời Buồn Thánh," "Chiều Một Mình Qua Phố," và "Ru Em Từng Ngón Xuân Nồng."
“Những ngày này anh vẫn chưa làm được gì ngoài việc ngồi đốt thuốc và nhìn hoài khoảng đất trời trước mặt... Anh đã viết xong một bản nhạc cho Ánh. 'Ru Mãi Ngàn Năm' hay 'Ru Em Từng Ngón Xuân Nồng.'" (Thư năm 1965)
Hóa thân phiền muộn và loài củi mục
Những bức thư không chỉ giãi bày tình cảm mà còn là nơi ông chia sẻ quan điểm về cuộc sống. Khi mới đến Blao, ông viết cho Dao Ánh đầy tự sự: “Vùng đất này như một miền bỏ hoang mà anh đã hiện diện ở đây làm loài củi mục...” hay “Anh có cảm giác mình là một hóa - thân - phiền - muộn treo lửng lơ trong một khoảng không nào đó.”
“Đêm đã dày. Trăng sáng mênh mông trên vùng đồi đã ngủ mê... Anh sẽ nằm nhắm mắt và ngủ, giấc ngủ có những chồi - non - ngón - tay - mùa - xuân - thần - thoại.”
Xin trả nợ người
Năm 1967, ông chủ động chia tay vì nghĩ mình không thể mang lại hạnh phúc cho người yêu. Dao Ánh sang Mỹ du học và lập gia đình. Mãi đến năm 1993, họ mới gặp lại, và ông viết "Xin Trả Nợ Người" tặng riêng bà. Bức thư cuối cùng được gửi qua email vào tháng 1/2001, khi ông đã nằm trên giường bệnh, vẫn nhớ tới Dao Ánh qua những dòng chữ nhờ người đánh máy hộ.
Dao Ánh và Trịnh Công Sơn ngày gặp lại
Mối tình Trịnh Công Sơn - Dao Ánh mãi là một phần đẹp nhất của tân nhạc Việt Nam, được lưu giữ qua hàng trăm bức thư tình đầy chất thơ và triết lý.










Hotline: 0918589666
Ý kiến (0)
Vui lòng đăng nhập để chia sẻ ý kiến