Thư gửi anh yêu,
Vậy là cuộc tình mình không còn hiện hữu nữa, phải không anh? Anh đã xa em rồi. Khi xa anh, em mới nhận ra nhiều điều. Điều mà em băn khoăn mãi là câu hỏi: có phải em đã yêu anh?
Chiều nay, bất chợt em nghe bài hát "Tình Vội Xa" của nhạc sĩ Nguyễn Hoàng Văn qua tiếng hát của ca sĩ Hiền Anh. Từng lời ca, giai điệu thấm đẫm lòng em. Em thấy mình hiện hữu trong bài hát ấy, từng câu chữ như đang kể lại câu chuyện của chúng ta, những nỗi buồn và sự mất mát mà em đang trải qua.
"Tình ơi, tình đã xa tôi rồi?
Tình buồn tôi nào có vui đâu
Tình đi va vào tim quạnh quẽ
Giọt sầu thấm mặn môi
Tôi nhìn tình xa tôi... tôi nhìn tình xa xôi."
Anh à, tình yêu của chúng ta giờ đây đã trở thành một kỷ niệm xa vời. Tình đã rời xa, để lại trong em một khoảng trống quạnh quẽ. Mỗi khi nhớ về anh, giọt sầu lại thấm đẫm môi em. Em nhìn tình yêu đã từng của mình trôi xa, xa dần trong quá khứ mà không thể nào níu giữ.
"Tình ơi, duyên phận hết sao đành?
Tình người vẫn ngọt đắng trong tôi
Còn đâu, những ngày xưa hờn trách
Kỷ niệm nhớ hay quên?
Ôi cuộc tình không tên, giữa dòng đời lênh đênh."
Duyên phận của chúng ta đã kết thúc như vậy sao? Em không thể tin rằng duyên số lại nghiệt ngã đến thế. Những ngày xưa hờn trách, kỷ niệm ngọt ngào lẫn đắng cay, tất cả giờ đây chỉ còn là quá khứ. Em nhớ về những ngày tháng bên anh, những khoảnh khắc ấy vẫn còn nguyên vẹn trong trái tim em, nhưng em không biết anh có nhớ hay đã quên.
"Tôi không yêu tôi thì sao tôi trách tình
Anh không yêu tôi, vì tôi đâu có gì
Ngoài nhan sắc mộng mị, bạc tiền lắm phù du
Nào đâu thuỷ chung."
Có lẽ, một phần của sự đổ vỡ này là do em đã không biết yêu bản thân mình. Em luôn tự trách mình và không thể trách anh vì anh không yêu em nữa. Em hiểu rằng ngoài nhan sắc và những điều phù phiếm, em đã không có gì để giữ chân anh. Tình yêu cần sự chân thành và thủy chung, nhưng em đã quên đi điều quan trọng nhất ấy.
"Bao nhiêu năm qua, tôi lãng quên chính mình
Con tim ngu ngơ đâu nào hay chữ tình
Cuộc sống xa hoa, học đòi dối trá
Tôi quên thật thà, để tình vội xa."
Bao nhiêu năm qua, em đã lãng quên chính mình trong cuộc sống xa hoa và dối trá. Con tim ngu ngơ của em không biết đâu là tình yêu chân thật. Em đã để mình bị cuốn vào những điều phù phiếm, quên đi sự thật thà và cuối cùng để tình yêu vội xa.
Chiều nay, nhìn mây khóc thương trời, mưa buồn rơi trên phố vắng, em ngồi đây lặng lẽ, mắt đẫm lệ suy tư. Em tìm kiếm tình yêu, tìm kiếm chính mình trong những kỷ niệm xưa cũ. Em tự hỏi, tình yêu của chúng ta đã đi về đâu? Em tìm mình ở đâu trong những mảnh vỡ của tình yêu đã tan vỡ?
"Chiều nay, nhìn mây khóc thương trời
Mưa buồn, cho phố vắng dần trôi
Còn tôi tôi ngồi đây lặng lẽ
Mắt lệ đẫm suy tư
Tôi tìm tình ở đâu, tôi tìm mình ở đâu?"
Anh à, em không biết liệu anh có bao giờ đọc được lá thư này hay không, nhưng em chỉ muốn viết ra những cảm xúc chất chứa trong lòng mình. Em muốn anh biết rằng, dù chúng ta đã xa nhau, nhưng tình yêu của anh vẫn còn nguyên vẹn trong trái tim em. Em đã học được nhiều điều từ mối tình này, và dù đau đớn, em cảm ơn anh vì những kỷ niệm đẹp đã cho em.
Thời gian rồi sẽ chữa lành vết thương, nhưng em sẽ luôn nhớ về anh, về tình yêu đã từng của chúng ta. Em hy vọng rằng anh sẽ tìm thấy hạnh phúc mới, nơi mà trái tim anh được yêu thương và trân trọng như anh xứng đáng. Em cũng sẽ cố gắng tìm lại chính mình, tìm lại sự thật thà và chân thành mà em đã đánh mất.
Đôi khi em tự hỏi, nếu chúng ta gặp lại nhau, liệu có còn cảm giác gì không? Liệu anh có nhìn thấy trong mắt em những kỷ niệm mà chúng ta đã từng chia sẻ? Nhưng dù thế nào, em biết rằng cuộc sống phải tiếp tục, và em phải học cách buông bỏ.
Cuộc tình mình đã trở thành quá khứ, nhưng những bài học từ đó sẽ theo em suốt đời. Em sẽ không quên những gì chúng ta đã có, và em sẽ dùng những kỷ niệm ấy để xây dựng một tương lai tốt đẹp hơn cho chính mình.
Tạm biệt anh, người đã từng là tình yêu của em. Hãy sống hạnh phúc và bình an.
Em,
Người con gái vẫn yêu anh trong thầm lặng.