Bài viết của nhạc sĩ Vũ Đức Sao Biển: Nhạc Sĩ Trúc Phương: Chuyến Đò Chiều Cuối Cùng

Bài viết của nhạc sĩ Vũ Đức Sao Biển: Nhạc Sĩ Trúc Phương: Chuyến Đò Chiều Cuối Cùng

 Lời tiễn biệt sau cuối

  • Nhân vật: Nhạc sĩ Trúc Phương (Nguyễn Thiên Lộc) - Người biến Bolero thành tâm tình Việt.
  • Bối cảnh: Cuộc gặp gỡ cuối cùng tháng 2/1995 tại cư xá Lữ Gia và tin buồn ngày 20/9/1995.
  • Nội dung: Sự đối lập giữa âm nhạc rực rỡ và cuộc đời cô đơn, thiếu thốn đến lúc lìa đời.
  • Cảm hứng: Nỗi lòng của nhạc sĩ Vũ Đức Sao Biển giữa đêm thu Hà Nội nhớ về một người anh tài hoa.

Vào đêm 20/9/1995, tôi nhận được cuộc điện thoại từ vợ gọi từ Sài Gòn ra Hà Nội, báo tin nhạc sĩ Trúc Phương đã qua đời. Thế là, nhạc sĩ Trúc Phương đã rời xa cõi tạm!

Tên thật của nhạc sĩ Trúc Phương là Nguyễn Thiên Lộc, ông sinh năm 1932 tại Trà Vinh (tỉnh Vĩnh Bình cũ). Khi nghe tin ông lâm bệnh, tôi đã đến thăm ông. Tháng 2/1995, khi mùa xuân vẫn còn nồng nàn, nhạc sĩ Trúc Phương mắc phải một căn bệnh nặng và phải nằm liệt giường trong một căn phòng nhỏ phía sau cư xá Lữ Gia.

Nhạc sĩ Trúc Phương

Khi thấy tôi đến thăm, ông tỏ ra rất vui mừng, vội vàng nhờ con trai đỡ dậy và khoác chiếc áo sơ mi vào. Dù đang mệt mỏi, ông vẫn cố gắng cười nói, mặc dù giọng nói thỉnh thoảng bị ngắt quãng bởi những cơn ho. Trong căn phòng đó không có cây đàn guitar nào, nhưng tôi vẫn hứng thú hát những ca khúc của ông để ông nghe. Đôi mắt mệt mỏi của ông đôi lúc vẫn sáng lên ánh sáng kỳ diệu của một nghệ sĩ đằng sau cặp kính cận thị dày.

Tôi đã hứa với ông sẽ viết một bài về những tác phẩm âm nhạc Bolero đặc sắc của ông, về cuộc đời đáng yêu của ông. Và tôi đã giữ lời hứa khi viết một bài trên tờ Thanh niên bán nguyệt san, số ra tháng 3/1995, trong đó tôi ca ngợi ông như một nhạc sĩ tài năng, người đã biến điệu Bolero Nam Mỹ thành phong cách Bolero Việt Nam trữ tình, chậm rãi, đầy tâm sự với ca từ sáng tạo, đặc sắc mà chưa nhạc sĩ nào khác có thể làm được.

Một chiều nào trên bến cô liêu
Xóm ven sông tiêu điều
Buồn hắt hiu mây chiều...
Tình của người thôn nữ
Vừa trao người viễn xứ
Trên sông khuya mênh mông
Đôi bóng đẹp đôi
(Đò Chiều)

Nhạc sĩ Trúc Phương đã sáng tác nhiều ca khúc Bolero trữ tình nổi tiếng. Những ca khúc như "Đò Chiều", "Nửa đêm ngoài phố", "Tàu đêm năm cũ", "Mưa nửa đêm", "Ai cho tôi tình yêu", "Chiều cuối tuần"... đều gợi lên nỗi buồn man mác, cô đơn. Âm nhạc của ông mang lại niềm vui và sự hạnh phúc cho người khác; người yêu nhạc có được những bản Bolero vừa gần gũi, vừa mang tính học thuật. Tuy nhiên, ông lại không được hưởng cuộc sống hạnh phúc mà ông xứng đáng có được, mà thay vào đó là sự cô đơn cho đến lúc lìa đời, cùng những mối tình dang dở như dây đàn bị kéo quá căng.

Mưa lên phố nhỏ
Có một người vừa ra đi đêm nay
Để bao nhiêu luyến thương lại lòng tôi
(Mưa Nửa Đêm)

Trong những sáng tác của ông, chất hồn Nam Bộ lãng mạn, bình dị và đậm đà thể hiện một cách rõ nét. Những thông điệp buồn bã trong hầu hết các ca khúc của ông nói về những mối tình dang dở, những cuộc chia ly. Tuy nhiên, ca khúc "Đò chiều" là một ngoại lệ, nơi ông thể hiện một giấc mơ đoàn viên. Nhưng đoàn viên chỉ là giấc mộng, vì thực tế cuộc đời ông chưa từng trải qua điều đó.

Mong sao đừng quên mỗi lần
Chiều qua cuối tuần
Có tôi đợi trông em khi phố cũ vừa lên đèn
(Chiều Cuối Tuần)

Nếu âm nhạc là dự báo của định mệnh, thì những sáng tác của nhạc sĩ Trúc Phương đã chính xác tiên đoán về những u sầu, ly biệt. Tâm trạng cô đơn của ông khiến cho các tác phẩm của ông trĩu nặng nỗi buồn và dự báo về ngày ra đi.

Tôi thiếp đi trong niềm vui
Và đêm rớt những giọt mưa cuối cùng
(Mưa Nửa Đêm)
Di vật hoặc chân dung Trúc Phương

Đêm nay, giữa cái se lạnh đầu mùa thu của Hà Nội, thoáng nghe mùi hương hoa sữa lan tỏa trên phố, tôi nhớ đến nhạc sĩ Trúc Phương, nhớ đến anh với nỗi niềm tiếc thương vô hạn. Thế là hết những lần gặp gỡ, hát cho nhau nghe. Anh Trúc Phương đã thiếp đi trong niềm vui của cõi vĩnh hằng, đã bước lên chuyến đò chiều của đời người.

Đêm Hà Nội không mưa, nhưng lòng tôi chợt tràn ngập nỗi buồn và đôi mắt tôi bỗng ướt nhòe.

Bài viết của Vũ Đức Sao Biển

Ý kiến (0)

Vui lòng đăng nhập để chia sẻ ý kiến

Tin liên quan

Kasim Hoàng Vũ: Tiếng hát "Vì Yêu" và bản lĩnh của một chiến binh lãng tử

Kasim Hoàng Vũ: Tiếng hát "Vì Yêu" và bản lĩnh của một chiến binh lãng tử

Hành trình cuộc đời đầy nghị lực của nghệ sĩ Kasim Hoàng Vũ. Sự kết nối định mệnh với nhạc sĩ Xuân Hiếu qua bản hit "Vì Yêu" và những kỷ niệm chân thành, "thật" như chính giọng hát của anh.

Hai “Mùa Xuân Đầu Tiên” – Hai lát cắt lịch sử, một giá trị nhân văn

Hai “Mùa Xuân Đầu Tiên” – Hai lát cắt lịch sử, một giá trị nhân văn

Trong lịch sử âm nhạc Việt Nam hiện đại, hiếm có trường hợp nào thú vị như việc hai nhạc sĩ ở hai hoàn cảnh lịch sử khác nhau lại cùng đặt tên cho một ca khúc là “Mùa Xuân Đầu Tiên”. Một của Tuấn Khanh (khoảng 1966), một của Văn Cao (1975).

Nhạc Sĩ - Người Gửi Gắm Nỗi Niềm Qua Âm Nhạc: Tâm Hồn, Sáng Tạo và Giá Trị Vĩnh Cửu

Nhạc Sĩ - Người Gửi Gắm Nỗi Niềm Qua Âm Nhạc: Tâm Hồn, Sáng Tạo và Giá Trị Vĩnh Cửu

Khám phá vai trò của nhạc sĩ sáng tác trong âm nhạc: từ mục đích sáng tác gửi gắm tâm tư, ghi dấu thời đại, đến cách họ in đậm dấu ấn cá nhân vào từng ca khúc. Tìm hiểu sự khác biệt giữa nhạc sĩ và ca sĩ, và giá trị trường tồn của những người đứng sau hậu trường âm nhạc. Đọc ngay để hiểu sâu hơn về thế giới nội tâm của nhạc sĩ!

Âm Nhạc Và Cảm Xúc Trong 'Nhớ Mùa Thu Hà Nội' Của Trịnh Công Sơn

Âm Nhạc Và Cảm Xúc Trong 'Nhớ Mùa Thu Hà Nội' Của Trịnh Công Sơn

"Nhớ Mùa Thu Hà Nội" là một trong những tác phẩm nổi bật của Trịnh Công Sơn, nhạc sĩ tài hoa của Việt Nam. Bài hát được sáng tác vào mùa thu năm 1985, khi Trịnh Công Sơn cùng một số đồng nghiệp trở về Hà Nội sau chuyến thăm Liên Xô. Tác phẩm này không chỉ là một bức tranh âm nhạc tuyệt đẹp về mùa thu Hà Nội mà còn là một lời tâm sự, một nỗi nhớ da diết về thủ đô của người nghệ sĩ.

Tình Ca Phố và nỗi lòng cũa Vĩ Cầm Ca cho Sài Gòn yêu thương.

Tình Ca Phố và nỗi lòng cũa Vĩ Cầm Ca cho Sài Gòn yêu thương.

Tôi còn nhớ, chiều ngày 07/03/2016, tôi rời Hà Nội vào Sài Gòn, bắt đầu một chương sách mới đầy mạo hiểm của đời mình. Hành trang mang theo gồm cây đàn Violin - kỷ vật của bố, dăm ba bộ quần áo, một balo nặng trĩu nỗi buồn, một vali chất đầy sự chông chênh vô định và một chiếc hộp nhỏ đựng chút hy vọng mong manh...

Thư gởi anh yêu- Tâm tình của một cô gái sau khi nghe bài hát Tình Vội Xa

Thư gởi anh yêu- Tâm tình của một cô gái sau khi nghe bài hát Tình Vội Xa

Thư gửi anh yêu, Vậy là cuộc tình mình không còn hiện hữu nữa, phải không anh? Anh đã xa em rồi. Khi xa anh, em mới nhận ra nhiều điều. Điều mà em băn khoăn mãi là câu hỏi: có phải em đã yêu anh?

Khoảnh khắc tình ca